Tin tức & sự kiện
Thanh xuân của tôi nơi ấy!
02 tháng 06, 2026
70 năm – một hành trình dài, gần trọn một thế kỷ dựng xây và phát triển. Nếu ví Trường Đại học Công nghiệp Việt Trì như một cây đại thụ, thì 70 năm qua chính là quãng thời gian cây bền bỉ bén rễ sâu nơi đất Tổ, vươn mình mạnh mẽ, tỏa bóng mát tri thức, chở che và nuôi dưỡng biết bao thế hệ kỹ sư, cử nhân tài năng cho đất nước.

Với riêng tôi, dấu mốc 70 năm của Nhà trường mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Đứng trước hành trình ấy, tôi nhìn lại chặng đường 20 năm gắn bó với mái trường thân yêu. Hai mươi năm – đó không đơn thuần là một con số, mà là cả một thời thanh xuân đẹp đẽ nhất tôi may mắn được gửi trao nơi đây.

Tôi vẫn nhớ như in những ngày đầu tiên về trường:
Là những giờ lên lớp với giáo án viết tay còn thơm mùi mực.
Là những buổi thực hành trong phòng thí nghiệm, nơi thầy và trò cùng miệt mài tìm lời giải cho từng kết quả thí nghiệm, trong ánh mắt luôn ánh lên niềm tin và khát vọng khám phá.
Là những đêm dài bên trang giáo án, trăn trở làm sao để bài giảng ngày mai sinh động hơn, dễ hiểu hơn, để sinh viên thêm yêu môn học và thêm tin vào con đường mình đang đi.

Tôi đã sống trọn vẹn với những năm tháng tuổi trẻ, với niềm đam mê dành cho nghề dạy học. Dẫu nghề giáo không phải con đường của hào quang, tiền tài hay danh vọng, tôi vẫn luôn nỗ lực hết mình với lựa chọn của bản thân. Chính tình yêu nghề đã trở thành động lực để tôi vượt qua những bộn bề của cuộc sống, kiên trì học tập, hoàn thành chương trình nghiên cứu sinh, đáp ứng yêu cầu chuẩn hóa trong giảng dạy đại học.
Hai mươi năm qua, mỗi bước trưởng thành của tôi đều gắn liền với hành trình không ngừng vượt qua giới hạn của chính mình. Tôi may mắn nhận được sự tin yêu của đồng nghiệp, sự kính trọng của sinh viên – đó là phần thưởng quý giá nhất mà không một danh hiệu nào có thể thay thế.
Có những niềm vui tưởng chừng giản dị, chỉ từ một lời nói của sinh viên: “Em thật may mắn khi được học cô”, nhưng lại trở thành nguồn động lực lớn lao để tôi thêm vững tin vào nghề đã chọn.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình bước trên một con đường dễ dàng, bởi tôi luôn hiểu rằng: uy tín của một ngôi trường không chỉ được xây dựng bằng cơ sở vật chất hay những công trình hữu hình, mà còn được vun đắp từ sự tận tụy, trách nhiệm và nhân cách của mỗi người thầy.
Hai mươi năm gắn bó cũng là hai mươi năm tôi chứng kiến sự đổi thay mạnh mẽ của Nhà trường. Từ những dãy nhà còn nhiều khó khăn ngày nào, hôm nay chúng ta đã có một môi trường học tập khang trang, hiện đại. Từ một cơ sở đào tạo nghề, Nhà trường đã từng bước khẳng định vị thế của một trường đại học uy tín, đóng góp nguồn nhân lực chất lượng cao cho sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước.
Thế nhưng, có một điều mà suốt hai thập kỷ qua tôi thấy chưa bao giờ thay đổi – đó chính là “chất” Công nghiệp Việt Trì: sự tận tụy, bền bỉ của người thầy; tinh thần ham học hỏi, cầu tiến của người học. Chính “chất” ấy đã kết nối các thế hệ, biến nơi đây thành ngôi nhà thứ hai, thành đại gia đình mà tôi luôn tự hào mỗi khi nhắc đến.
70 năm là một cột mốc vàng son của Nhà trường. Với tôi, 20 năm là một lời cam kết của trái tim và trách nhiệm. Dẫu vẫn còn đó những phút giây trăn trở, những áp lực nghề nghiệp hay những góc nhìn trái chiều của xã hội về nghề giáo, nhưng bằng sự tin yêu của đồng nghiệp, của các thế hệ sinh viên dành cho mình, tôi xin hứa sẽ tiếp tục cống hiến, tiếp tục giữ ngọn lửa đam mê với nghề dạy học, cùng tập thể sư phạm Nhà trường viết tiếp những trang sử ngày càng rực rỡ hơn.
Xin kính chúc Trường Đại học Công nghiệp Việt Trì của chúng ta luôn vững bước trên hành trình phát triển, mãi là cái nôi của tri thức, sáng tạo và khát vọng vươn lên. Kính chúc các thầy cô giáo và các thế hệ sinh viên luôn giữ vững niềm tin, nhiệt huyết và khát vọng chinh phục những đỉnh cao mới!
Thanh xuân của tôi – nơi ấy, vẫn luôn là niềm tự hào đẹp nhất.
(TS. Hoàng Thị Vân An – Trưởng phòng Phòng KHCN & HTQT)